Trong tinh thẩn Y Đạo, đốl VỚI tất cà dược phẩm,
Việt Đức Dental Spa dù Đông Tây Nam Bác, nhưng khi khám phá áp dụng, đều phàl dược binh đẳng theo đường lối chì huy cùa Y Đạo. Cho nén khỉ áp dụng trị liệu, không nhũng không phàl chi có thuốc vật chất, mà dù cho dùng thuốc vật chất cùng không có nghĩa như dùng viên dạn thần, mà phàl nhìn trọn một con người, xem kháp thế quân bình nội tạl, tùy thế mất thăng bàng mà diều chinh. Cho nên không mấy khl dùng thuốc dơn độc VỊ, mà có cà phương dơn, phương phức dể biến hóa theo kịp sức biến hóa cùa bệnh tật.
Nói không hể có chuyện như dùng viên dạn thẩn, nieng rang khong mac cai bao nhieu tien nghĩa là không thể có chuyện dùng dơn độc vị dể đương đáu VỚI cà một chiến trường bệnh tật. Dùng như thế chẳng khác nào đánh giặc mà bên dịch cà một tập đoàn còn bên ta chỉ một người một. Có một câu chuyện xày ra năm 1946, một người đàn bà bị nhặm mắt lậu sung to có mù. Hỏl ấy, Denlphllỉn chua được phổ biến, bà di bác sĩ Tay chữa trị, bác sĩ cho toa Thlazomlde mol 24 tiếng đổng hồ uống 6 viên. Bà uống qua một ngày, không những bệnh không khỏi mà còn mệt là, bèn cho một vị Đông y đến khám. VỊ Đông y từ chối
giá của niềng răng invisalign vì không chuyên khoa vé mắt, bào bà di Tây y, bà vẫn nài ni xỉn chùa trị và cho biết dà di Tay y rổl không khòl. VỊ Đông y bèn diều tra kỹ, mớl biết mỗl lẩn bà uống thuốc, chi cho vào miệng hớp nước nuốt trông. Chẩn mạch thấy bộ phận mạch Tim rất nhò yếu, bèn nghỉ ngay vi năng lực của Tlm không đù, nên Thlazomlde uống vào không hoạt dộng được gây thành tác hạl. Bèn dổl cách uống, cho nấu súp thật đậm, dùng nhang thực phẩm bốl dường cho Tlm mỗl ngày 2 lẩn, mỗl lẩn dộ nửa lít nước súp dang nóng SÔI hòa vào 1 viên Thlazonilde đánh cho tan, dế láng, uống nóng, một lẩn không hết, uống hal lẩn. MỖI ngày chi dùng 2 viên mà thôi, còn súp ăn được bao nhiêu cứ ăn và hẹn ngày mal trờ lại. Đến hôm sau, VỊ thầy thuốc ấy trờ lạl, khám qua thấy bệnh mười phẩn bớt được 3-4 phẩn. RÓI cứ thế mà cho, chi vàl hôm sau là bệnh khòl. Đây là trường hợp hết sức nhò mọn, nêu lên đế làm mẫu, giấy mực có hạn, nẹp răng khểnh không thể nói sao cho cùng. Thế nên nếu áp dụng trong đường lòi Y Đạo, khai thác lại những dược phẩm Tây y, dù là nhùng món mà người ta cho là lạc hậu, đem ra áp dụng van mới tinh khôi và hiệu lực sẽ kết quà gáp 3 lẩn theo dường lốl Tây y tu trước. Cho nên trong tinh thẩn Y Đạo, không hể có công thức lạc hậu, và chuyện quen thuốc. Không al ngờ có những công thức tự ngàn xu'a đến nay vãn hây còn hiệu lực nguyên vẹn. Cho nên đúng lý ra đến ngày glờ này, trong y khoa mà còn chủ trương phân chất dùng độc vị, nghiêng hẳn
niềng răng khểnh vé vật chất, tế bào, vl trùng thì mớl là tinh thẩn lạc hậu. Điểu này cán phàl biết!